
Gốc rễ của Y đạo không nằm trong phòng mạch, không nằm trong toa thuốc, mà nằm trong chén cơm, giấc ngủ, hơi thở, nằm trong những điều bình dị nhất thường ngày.
Có một điển tích rất hay, trong một cuộc đối thoại giữa Tề Hoàn Công và danh y Biển Thước.
Tề Hoàn Công hỏi:
“Trong ba anh em nhà ngươi đều làm nghề y, ai là người giỏi nhất?”
Biển Thước đáp:
“Anh cả tôi là người giỏi nhất, anh hai tôi giỏi thứ hai, còn tôi là người kém nhất.”
Tề Hoàn Công kinh ngạc:
“Sao lại như thế? Người được người đời truyền tụng, nổi danh khắp chốn, chẳng phải là ngươi sao?”
Biển Thước mỉm cười giải thích:
“Anh cả tôi giỏi ở chỗ nhìn được bệnh khi nó chưa phát, chỉ mới mới manh nha trong khí, trong sắc. Anh chỉ cần điều chỉnh ăn uống, nghỉ ngơi, vận động là bệnh không phát. Vì vậy mà chẳng ai biết anh đã từng trị bệnh.
Anh hai tôi giỏi ở chỗ nhìn được bệnh từ khi mới hình, mới có chút rối loạn trong tạng phủ. Anh dùng thuốc nhẹ, châm cứu, vài ngày là hết. Người thân trong làng xóm biết đến anh, nhưng cũng không nổi danh rộng.
Còn tôi thì chỉ giỏi trị bệnh khi đã phát thành hình, lâm vào nguy cấp, thường phải dùng đến đại đao, thuốc độc, cứu người từ cõi chết trở về. Do đó, người đời ai cũng nghe tên Biển Thước mà tán thán.”
điển tích trên không chỉ là một giai thoại, mà chính là tinh thần cốt lõi của Đạo Dưỡng Sinh, sống sao để thân tâm thuận tự nhiên, điều chỉnh từ những điều bình dị nhất, từ cách ăn uống, sinh hoạt, lối sống, cho đến tâm tư tình cảm được bình hoà.
ngày nay trong guồng quay vội vã,
nhiều người chỉ quan tâm đến tìm bệnh và chữa bệnh, ít ai còn kiên nhẫn học cách dưỡng sinh,
nhưng chính dưỡng sinh mới là con đường lâu dài, là gốc rễ của Y Đạo vậy.
