
Thời ông bà ta,
– Không có viên uống bổ gan nhưng gan vẫn khỏe.
– Không có máy đo đường huyết nhưng hiếm ai tiểu đường.
– Không có thực phẩm organic mà rau, cá, trứng… vẫn lành.
Ngược lại, chúng ta bây giờ:
– Uống vitamin A-Z,
– Dùng men tiêu hóa, bổ não, lợi sữa…
– Vẫn mệt mỏi, rối loạn tiêu hoá, mất ngủ, stress.
Vậy điều gì đã thay đổi?
Có phải ông bà ta có… gen tốt hơn? Không hẳn, sự khác biệt nằm ở lối sống thứ đang dần bị “vắt kiệt” trong xã hội hiện đại.
Lối sống xưa chính là liều thuốc bổ tự nhiên:
Thức ăn lành không qua quá nhiều xử lý. Vì người xưa có bữa cơm với rau vườn, cá sông, thịt heo tự nuôi.
Lao động vừa sức vận động mỗi ngày như thói quen. Vì người xưa lao động, làm ruộng, gánh nước, đi bộ ra chợ không cần phòng gym.
Ngủ sớm dậy sớm theo nhịp trời đất. Và người xưa không có ánh sáng xanh của điện thoại len vào từng tế bào não trước khi ngủ.
Ít thông tin nhưng lòng thanh thản, người xưa sẽ không bị overload bởi tin tức, deadline, so sánh mạng xã hội.
Cơ thể ông bà ta được nuôi bằng điều độ và thuận tự nhiên. Còn chúng ta đang sống vội, thở nông, ăn theo quảng cáo và cố gắng “bù” bằng supplement.
Học cách sống lại như ông bà: ăn vừa đủ, ngủ đủ giấc, thở sâu, làm việc chăm chỉ nhưng không đánh đổi sức khoẻ.
Đó mới là “bổ sung” thực sự từ gốc rễ. Bạn không cần quay về sống như thế kỷ 20 nhưng nếu bạn bắt đầu lắng nghe cơ thể, sống chậm lại, ăn uống thuận mùa, Bạn sẽ hiểu:
Cơ thể mình không cần quá nhiều nó chỉ cần bạn ngừng làm hại nó.
Thanh lọc sớm, sống sâu và chuyển hóa 
#Anlacxa #Langnghecuocsongbentrongban
